Về với Sông Quê !

0
355

“Quê tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà

Con sông quê gắn bó với tuổi thơ đời tôi

Bao năm xa quê ấy trong mơ tôi vẫn thấy

Hôm nay tôi trở về lòng chợt vui thấy sông không già”

Chiều nay, cuối tuần, thảnh thơi, nằm nghe radio âm nhạc, bổng dưng loa phát thanh phát lên bài hát “Trở về Dòng sông tuổi thơ” của Nhạc sĩ Hoàng Hiệp, bất chợt giật mình, thì ra, mình đã lâu rồi không về thăm lại con sông của tuổi thơ rồi.

Tuổi thơ của tôi và mấy đứa em gắn liền với dòng sông quê Ngoại. Dòng sông có những khóm hoa lục bình tim tím trôi miên man theo ngày hai buổi con nước lớn ròng. Ngày tôi xa quê, để lên Sóc Trăng nhận công tác, hành trang mang theo, trong tâm trí tôi có cả hình bóng của dòng sông thân yêu: “Bao năm xa quê ấy. Trong mơ tôi vẫn thấy. Hôm nay tôi trở về lòng chợt vui thấy sông không già”.

Có ai đó đã nói rằng: “Không ai có thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông”. Nhưng với tôi, bằng cảm nhận của trái tim mình, tôi cho rằng dòng sông không hề có tuổi. Bởi con sông quê tôi quanh năm vẫn đỏ nặng phù sa, vẫn vơi đầy theo từng con nước, vẫn rặng tràm, hàng dừa nước xanh um soi bóng nơi bến sông trước nhà và nhất là tuổi thơ tôi vẫn gần như nguyên vẹn mỗi lúc tôi quay về đứng trước dòng sông. “Sông vẫn in màu mây . Vẫn khi vơi đầy vẫn mang phù sa làm đẹp thêm làng quê yêu dấu”.

Nhớ những tháng hè về… Mấy đứa con nít xóm tôi nhốn nháo tập bơi, ham tắm sông đến nỗi  da đứa nào đứa nấy đen thủi đen thui như ông Táo, có nhiều bữa, mẹ xách cây ra sông kêu í ới mà còn ở tuốt… mé bờ bên kia ngụp lặn.

Nhiều đứa chưa biết bơi thì được mấy ông anh cấp cho một chiếc bập bè dừa nước. Gọi là bập bè vì tôi thấy ai bơi rành cũng có thể nằm ngửa, chân tay khua chút đỉnh là nổi phình. Còn tôi, muốn qua sông tay, chân phải đập nước đùng đùng, không thì chìm nghỉm mất.

Mẹ hay dặn, con nít ở quê phải tập bơi vì kinh mương nhiều. Được cớ đó nên canh nước lớn, ngày nào mấy đứa tụi tui cũng xuống tắm sông mải miết.

Dòng sông còn là đường giao thông thủy chính, xuồng, ghe là phương tiện di chuyển và chuyên chở hàng hóa thì nhà nhà đều có ghe, xuồng. Do đó, nhà nào cũng cất nhà che mưa nắng cho ghe xuồng gọi là trại ghe. Cái trại ghe đó, đám con nít tụi tui cũng thường ở ké, chơi nhà chòi, chơi bán đồ hàng.

Ừ, thì chơi đủ trò…nhiều nhất là bán bánh mì bằng lục bình. Cái bụi lục bình đa năng, vừa có thể làm ổ bánh mì, vừa chế biến thành thịt thà, dưa leo để dồn vô bán.

Gốc lục bình có nhiều râu đen, nhổ sạch ra thì thành con vịt, con gà… bán hay để dành ăn cũng được. Tiền thì bao la, là đủ thứ lá mít, lá bình bát, lá ổi…có khi chơi bán đồ hàng mệt quá, nhiều đứa ngủ luôn dưới trại ghe, ai chơi cứ chơi, còn tụi nó cứ thả hồn theo sông nước.

Nhớ bến sông quê, nơi mấy anh em ngồi chờ mẹ đi chợ về để hóng xem có bánh trái gì không. Tội nghiệp mấy đứa con nít nhà nghèo, nhiều khi mẹ đi chợ về chỉ vài ổ bánh mì không, một vài cái bánh tiêu, vậy mà đã hò reo ríu rít, ăn ngon lành. Vui nhất là việc giành giật bánh để có đứa phải rượt theo mà lấy lại, la ó um sùm, vui ơi là vui.

Thời con nít, có biết gì đâu để cảm nhận nét đẹp của quê hương. Mà chỉ biết thỏa mãn với những trò chơi mà mình thích để vui thôi. Còn dòng sông thì vẫn âm thầm mang con nước lớn con nước ròng để bồi lắng phù sa.

Có những cây bần ven sông thì cứ ngày thêm lớn thêm xanh. Không biết có phải cây bần là loài cây đại diện cho sự nghèo khó – như chính cái tên “bần” của nó hay không? Nhưng rõ ràng là bần sống ở nơi sình lầy rất hạp, dù là nước ngọt, lợ hay mặn. Và cũng chẳng ngại ngần nắng, mưa, bão, lũ gội rửa đời mình. Bần cứ theo thời gian mà vươn mình lấn mãi ra phía sông.

Bọn con nít của chúng tôi khi lớn lên thì ai cũng lo đi tìm tương lai sự nghiệp cho mình. Bởi cuộc sống là một vòng quay của chuyện cơm, áo, gạo, tiền…và với tôi cũng vậy. Có nhiều khi nhớ nhà da diết, nhưng công việc, các mối quan hệ, lại kéo tôi đi miết, đôi khi phải chấp nhận làm kẻ tha phương.

Người bỏ quê hương, có bao giờ quê hương bỏ người, bao nhiêu năm trôi qua, con sông quê vẫn lững lờ trôi dù cuộc đời đã có nhiều dâu bể, đổi thay. Đi qua tuổi thơ, tôi càng dành cho con sông một tình yêu trọn vẹn. Ước gì, mai này lớn lên, con tôi cũng sẽ có một dòng sông tuổi thơ riêng mình, êm đềm như thế.

Khi cuộc sống có quá nhiều bộn bề vất vả thì ta lại thèm những êm ả yên bình.

 Và khi ấy ta lại chợt nhớ về tuổi thơ, về những tháng ngày quá đỗi hồn nhiên và cũng luôn đọng lại những yêu thương.

Với tôi thì tôi vẫn luôn nhớ về dòng sông của một thời cho tôi tắm mát.

Ôi! Yêu quá dòng sông của tuổi thơ tôi.

SHARE
Previous articleNhớ Hương cơm cháy !
Next articleNhư..Dòng sữa Mẹ !
- Tác giả: Lưu Hồng Tài - Địa chỉ: Số 5 Trần Văn Sắc, phường 2, thành phố Sóc Trăng,  - Điện thoại liên lạc: 0907.110.657

LEAVE A REPLY