Trọn đời yêu em

Ngày yêu nhau Nghĩa thường nói “Suốt kiếp này anh chỉ yêu và cưới em làm vợ thôi. Nếu có bất kì xảy ra, anh sẽ sống một mình đến cuối đời”. Oanh mĩm cười, hạnh phúc trong vòng tay Nghĩa.

Lời hứa ấy vẫn luôn văng vẳng bên tai, Oanh đặt trọn niềm tin nơi Nghĩa. Dù ở xa nhau nhưng tình cảm vẫn mặn nồng, yêu thương luôn tha thiết. Chiều hôm ấy, Oanh xin phép cơ quan cho về sớm, vượt mấy trăm cây số để đến phòng trọ của Nghĩa chuẩn bị bữa tối. Vì hôm ấy là sinh nhật Nghĩa, Oanh muốn tạo một bất ngờ cho người yêu. Đã bốn năm rồi, Nghĩa đều có ngày sinh nhật tràn đầy yêu thương, ngọt ngào hạnh phúc bên người con gái anh yêu. Lòng Oanh rộn rã niềm vui, vừa lái xe Oanh vừa nghĩ ngợi, tưởng tượng. Cô sẽ đi chợ, về phòng nấu ăn, sẽ nấu toàn những món anh thích. Oanh nghĩ lúc Nghĩa về căn phòng sẽ thơm lừng mùi thức ăn nóng hổi. Anh sẽ vui cười hạnh phúc chạy đến ôm chầm lấy Oanh, đặt lên má Oanh nụ hôn nồng thắm nhất. Nghĩ tới đó, bao nhiêu mệt nhọc trong Oanh tan biến.

Oanh đi chợ chuẩn bị rất tươm tất cho một bữa tối thật hoành tráng. Vừa ghé xe trước cửa phòng trọ. Cô ngạc nhiên trước đôi giày cao gót đặt kế đôi giày đen của anh trước cửa phòng. Cửa không khoá, chỉ khép hờ. Oanh xô cửa bước vào. Các món ăn bày la liệt, có cả bánh kem. Một cô gái xa lạ, ăn mặc rất mát mẽ đang vòng tay ôm Nghĩa. Nghĩa giật mình khi thấy Oanh. Oanh để rơi túi thức ăn xuống, giọt nước mắt lăn dài trên má. Oanh vụt chạy, cô ra lấy xe, chạy như bay. Cô chỉ muốn nhanh, thật nhanh rời khỏi cái nơi đó. Trời đổ mưa, nước mưa hoà cùng nước mắt. Oanh vẫn chạy một mạch về nhà giữa trời mưa tầm tã. Vừa đến cổng, Oanh không đủ sức bước vào nhà và cô đã ngã quỵ. Tiếp đó là cơn sốt mê man.

Oanh và Nghĩa biết nhau ngay từ những buổi học chính trị đầu khoá ở giảng đường đại học. Đến cuối năm nhất, Nghĩa và Oanh chính thức yêu nhau.

Oanh một nữ sinh ngoan hiền, học giỏi, năng động, nhiệt tình, tích cực tham gia hoạt động Đoàn, Hội. Bên cạnh Oanh biết bao gã con trai ôm mối tình si. Người ta hay nói con gái khoa Văn hay có duyên với trai Xây dựng. Oanh không tin lắm. Thế rồi, khi có người yêu, Oanh nhận ra Nghĩa cũng là con trai Xây dựng. Nghĩa đến với Oanh như một cái duyên định mệnh. Bởi bao gã điển trai, nhà giàu, học giỏi, con nhà quyền thế, có lẽ sẽ cho Oanh một vị trí ổn định khi ra trường nhưng với Oanh đó không phải là tình yêu đích thực mà cô tìm kiếm từ lâu. Người Oanh chọn là Nghĩa. Một chàng sinh viên nghèo, ấy vậy mà còn thường hay rượu chè, học hành thi rớt lên rớt xuống, tính tình nóng nảy, ít nói. Nhưng Nghĩa biết lắng nghe, biết quan tâm, thấu hiểu người khác, luôn nhiệt tình, hết lòng vì người khác. Từ lúc quen Oanh, Nghĩa đã có một chỗ dựa tinh thần, có động lực học hành, ngày một tiến bộ, ít khi là cà, nhậu nhẹt. Trông Nghĩa khác hẳn, vui vẻ hơn, hoà đồng, nói cười nhiều hơn. Đặc biệt kết quả thi tiến bộ làm thầy cô, bạn bè phải ngạc nhiên.

Tháng năm êm đềm trôi, rời giảng đường, cả hai tất bật với công việc, chạy đua với nhịp sống hối hả, đầy bon chen, thử thách. Oanh về làm phóng viên cho một tờ báo ở tỉnh nhà. Công việc khá vất vả vì phải thường xuyên đi công tác. Nghĩa xin vào một công ty xây dựng tư nhân, với vị trí giám sát, anh thường đi theo công trình nên rất vất vả, lúc đầu gặp nhiều khó khăn. Không có thời gian rảnh nên Nghĩa và Oanh rất lâu mới gặp nhau. Tình yêu trong xa cách nhưng vẫn mặn mà, hai trái tim luôn hướng về nhau, tình cảm luôn thắm thiết.

Vậy mà nay, mọi thứ đổi thay nhanh chóng quá! Một sự thật phủ phàng quá! Oanh đau đớn, thầm oán trách con người bạc tình, bạc nghĩa. Oanh thẩn thờ như kẻ không hồn. Cô lao đầu vào công việc, đêm ngày bận rộn, về tới nhà là mệt rủ rượi chỉ lăn ra ngủ không nghĩ ngợi gì thêm. Khi gia đình đề cập đến chuyện hôn nhân, Oanh lặng người. Giờ đây, cô phó mặc cho gia đình sắp đặt. Ba tháng sau, Oanh phát thiệp hồng cho bạn bè. Ai cũng ngỡ ngàng vì tên chú rễ là một người xa lạ. Oanh bước lên xe hoa cùng người con trai lịch lãm, sang trọng, có vẻ ngoài rất ưa nhìn. Anh ta tên Vũ, một bác sĩ đa khoa đang công tác tại bệnh viện tỉnh, cũng gần nhà Oanh. Vũ gặp Oanh từ hồi cô còn là sinh viên. Lúc em trai Oanh bệnh. Thời gian đó, Vũ thường hay gặp Oanh, từ chỗ quen biết rồi cảm mến và yêu thầm. Vì hai gia đình là chỗ quen biết nên Vũ thuận lợi hơn và có nhiều cơ hội.

Ngày cưới của Oanh tổ chức rất hoành tráng ở một nhà hàng sang trọng. Tiếng nhạc rộn ràng, bao lời chúc tụng xôn xao. Oanh xinh tươi trong chiếc đầm cưới màu trắng tinh khôi. Biết bao lời ngợi khen cô dâu thật là xinh sánh vai bên chú rễ thật là đẹp đôi. Oanh – Vũ là một cặp trời sinh thật xứng lứa vừa đôi. Mọi người vui say trong tiệc cưới. Oanh cũng cười thật nhiều nhưng sâu thẩm trong mắt cô chất chưa một nỗi buồn mà mấy ai biết được. Nào ai hiểu nỗi lòng của người con gái phải lấy một người mà mình không yêu. Đằng sau chiếc váy cưới lỗng lẫy là một trái tim tan nát. Hôm ấy, ở một góc thật gần nhưng xa xôi lắm, có một kẻ đứng lặng nhìn cô dâu mà nước mắt chảy dài. Những giọt nước mắt của thằng con trai khi nhìn người yêu lên xe hoa. Nghĩa vẫn nhớ như in một buổi chiều định mệnh đã làm Nghĩa bị sốc quá nặng. Nghĩa rung rẫy cầm tờ giấy xét nghiệm. Trời ơi, một căn bệnh nan y quái ác. Nó đã tàn nhẫn giết chết một tương lai, một tình yêu hạnh phúc. Nó sẽ cướp Nghĩa mang đi về miền đất lạnh. Ngay lúc đó, người Nghĩa nghĩ tới đầu tiên là Oanh. “Oanh ơi, em sẽ ra sao nếu biết anh thế này? Thật sự anh không muốn em buồn, em khóc vì anh. Em còn rất trẻ, còn tương lai, hạnh phúc. Anh không thể ích kỉ. Vì yêu em, anh sẽ buông tay, sẽ đẩy em rời xa anh. Anh xin lỗi, anh không thể thực hiện lời hứa là sẽ nắm tay em đi trọn cuộc đời này. Anh mong em sẽ sống bình yên và hạnh phúc!”

Nhìn Oanh xinh tươi như nàng tiên trong ngày cưới, Nghĩa thầm mừng cho Oanh. Nghĩa quay về, bước chân thẩn thờ không định hướng. Bên Vũ, Oanh sẽ hạnh phúc! Chỉ cần biết Oanh hạnh phúc là Nghĩa thấy an lòng.

Một năm sau, gia đình Oanh và Vũ tổ chức kỉ niệm ngày cưới và mừng bé trai tròn một tháng tuổi. Lúc đó, ở một nơi xa, trên bàn thờ nghi ngút khói hương, bạn bè đồng nghiệp đến thắp nén hương cho Nghĩa vào ngày đám giỗ đầu tiên. Dưới lòng đất lạnh, vẫn có một trái tim với một tình yêu bất diệt.

Mai Thắm

Add your comment

Your email address will not be published.