Quê nhà

0
507

Trong cái lạnh lẽo của những ngày đầu mùa mưa tháng sáu, trái tim dường như đập chậm lại, con người cũng muốn xích lại gần nhau hơn để truyền hơi ấm và nhớ về quê nhà với một tình yêu thương da diết.

Trong khoảng lặng bất chợt tràn về, chợt bâng khuâng nỗi nhớ về một vùng quê nghèo nhưng sâu nặng nghĩa tình, và nỗi nhớ ấy cứ lớn dần lên theo năm tháng.

Quê nhà.

Hai tiếng thân thương mà mỗi khi cất lên ta nghe da diết lòng.

Quê nhà là nơi ta sinh ra và lớn lên từng ngày, là nơi cất giữ bao kỷ niệm tươi đẹp thời ấu thơ.

Chắc hẳn quê nhà trong tâm khảm mỗi người là những gì đẹp nhất, thiêng liêng gần gũi nhất.

Quê nhà mỗi người mang một hình dáng khác khác nhau. Có khi Quê nhà hiện lên trong tiếng ầu ơ buổi ban trưa bên cánh võng ngoài bờ tre, mái hiên của mẹ, trong những câu chuyện cổ tích ngày xưa bà kể ta nghe, có khi là cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, là bến nước, con đò, là hàng dừa xanh nghiêng mình soi bóng xuống dòng kênh trong xanh, là dòng sông chở nặng phù sa màu mỡ cho cánh đồng lúa quê mình…

Cái mà tôi nhớ nhất chính là hình ảnh khói bếp buổi ban chiều của ngày sắp tắt, Quê nhà hiện lên thật ấm áp, nên thơ. Qua làn khói lam chiều, tất cả đều hiện lên mờ mờ, ảo ảo, bình yên đến cháy lòng. Tôi nhớ làm sao mùi của đất sau những cơn mưa đầu mùa. Ôi cái mùi quê hương, cái mùi của một vùng quê nghèo bình di, dù đi đến đâu tôi cũng sẽ vẫn nhớ, vẫn muốn quay về. Nhớ làm sao mùi thơm của rơm rạ mới vào mùa, cái hương thơm ấy, không lẫn vào đâu được.

Đã xa lắm rồi cái thời cùng lũ bạn ngồi vắt vẻo trên mình trâu, dắt chúng về chuồng khi bóng chiều nhá nhem tối. Từ trên triền đê phóng tầm mắt về phía sau hè nhà, từng dải khói màu lam, màu xám nhạt trùm lên những mái bếp thâm nâu, vương trên dãy cây ăn trái khiến cảnh làng quê lúc chiều tà mang vẻ đẹp mơ màng và thoáng gợi buồn. Bọn trẻ chúng tôi ngồi trên lưng trâu và hình dung trong trái bếp nhỏ, lửa đã được nhúm lên và lòng đầy háo hức, tưởng tượng ra bữa cơm chiều với những món ngon sẽ được dì, được mẹ nấu cho ăn. Những làn khói ngày ấy đối với chúng tôi thân thuộc đến nỗi, chỉ ngửi mùi khói, bọn trẻ chúng tôi cũng đoán được bếp lửa được nhóm lên bằng lá mít khô, bằng rơm rạ mới hay bằng lá dừa. Ngửi mùi khói, chúng tôi phân biệt được hương cơm nếp, bắp luộc thơm lừng, hay hương cá kho quẹt…

Trong miền ký ức thẳm sâu ấy còn có cả hình ảnh con sông quê hiện lên thật đẹp. Con sông quê trước cửa nhà mình, trôi êm đềm, ngày hai buổi con nước lớn, ròng, sông quê dạt dào như đôi vòng tay mẹ, dòng sông ấy là nơi tôi tắm mát mỗi buổi trưa hè cùng anh em và tụi nhóc hàng xóm, nhớ những bờ kênh chạy dài miên man với gió nội, hương đồng, với hàng tràm, bạch đàn thi nhau đung đưa ngọn trong gió. Con sông ấy bây giờ nó đi vào tâm tưởng thành dòng chảy trong lòng lao xao sóng vỗ. Thành những âm vọng mời gọi và thôi thúc như tiếng lòng giục giã của quê hương. Con sông ấy, Ngoại tôi đã bắt cho anh em chúng tôi biết bao nhiêu là sản vật của thiên nhiên, tôm càng xanh, cá rô đồng…mà khi ấy, nhiều khi ăn đến ngán cả cổ…

Tuổi thơ tôi cứ hồn nhiên ngây thơ như thế và lớn lên cùng năm tháng. Nhớ những ngày hè của tuổi thơ tôi, bọn nhóc chúng tôi hồn nhiên cùng nhau dắt lũ trâu ra đồng, chúng tôi bé nhỏ, mờ ảo trước cánh đồng quê bao la, bát ngát mùi hương lúa trổ đòng đòng, đưa tay tuốt 1 ngọn đòng đang ngậm sữa, cho vào miệng, cảm giác như là dòng sữa mẹ ngọt ngào nuôi lớn tâm hồn ta từ tấm bé, thỉnh thoảng nghe bên tai vang lên tiếng sáo diều vu vi của lũ trẻ mục đồng, hay tiếng những chú nghé con đang lạc bầy gọi mẹ, chỉ đơn giản thế thôi mà sao thấy cuộc đời nó bình yên đến lạ. Có khi cả bọn cùng nhau nằm ngửa mặt lên bầu trời, ngắm nhìn bao la một màu xanh của đất trời quê nhà tươi đẹp.

Tôi khôn lớn từng ngày bằng hạt gạo cha mẹ mình bỏ công cày cuốc trên đồng, nhớ những ngày mùa lúa đông ken mà rộn ràng cả xóm, tôi cảm thấy như có một luồng gió mạnh thúc giục, xô đẩy mọi người làm việc, người này nhìn ruộng người kia thu hoạch tươm tất rồi mà hối hả, vội vã, nóng lòng thu hoạch cho xong miếng ruộng này mà chuyển qua miếng ruộng khác để có thể kịp bắt đầu cho mùa vụ tiếp theo.

Những ngày đầu theo ba mẹ ra đồng gặt lúa, giữa tiết trời tháng năm oi ả, tôi thấy mình như bị thiêu đốt từng mảng da mặt, lá lúa dài và sắc nhọn, thi thoảng, nó lại cắt vào da tay, da mặt làm da tôi nổi đỏ ửng lên. Mồ hôi rơi nhễ nhại trên khuôn mặt ba, bàn tay mẹ đầy những vết cắt của lá lúa, tôi thở dài, gặt lúa được một lúc, tôi lại ngẩng đầu lên, nhìn và than hở, không biết lúc nào mới gặt đến bờ ruộng đây, đến bờ là hết phần đất lúa nhà mình, là xong ruộng.

Không ai được tắm hai lần trên một dòng sông và dòng đời cũng thế, đã qua đi là không bao giờ trở lại, mỗi lần về nhà, nhìn mái tóc cha ngày thêm nhiều sợi bạc, mới thấy, mới đó mà mấy chục năm rồi thì lúc này ý thức về cội nguồn và niềm thương nỗi nhớ về quê nhà, về nơi chôn nhau cắt rốn bỗng trở nên tha thiết hơn bao giờ hết.

Niềm thương ấy nó canh cánh thường trực và nó đi vào cõi lòng sâu thẳm những đêm dài trăn trở thành nỗi khắc khoải khôn cùng. Quê nhà là vậy đó mỗi khi đi xa nhà, ai cũng thương cũng nhớ trở thành nỗi niềm đau đáu, day dứt không nguôi.

Quê tôi giờ vẫn còn nghèo khó và cơ cực lắm. Những con người quê tôi chân lấm tay bùn quanh năm suốt tháng “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, miệt mài làm ra hạt lúa, củ khoai, con cá. Cái khổ cái cực còn cõng trên lưng, còn đè nặng lên, có khi là cả một kiếp người.

Đi qua những xuôi ngược của cuộc đời, những lần đẩy đưa ngậm ngùi của số phận, những cuộc tranh đấu hàng ngày với chuyện cơm, áo, gạo, tiền, khi có dịp ngồi lại trước mái hiên nhà mà ngẫm nghĩ, mới thấy những ký ức hồn nhiên khi xưa là ngòi châm, tiếp thêm sức cho đôi chân ta bước tới, để vui cười và trân trọng cuộc sống dẫu còn nhiều khó khăn phía trước.

Quê nhà tôi là thế, mộc mạc đơn sơ nhưng chứa chan nghĩa tình. Nơi đây không những là cái nôi của tuổi thơ tôi mà còn là nơi nuôi lớn những con người cần cù lao động, chịu thương chịu khó với công việc đồng áng. Nhớ về quê nhà, tôi càng tự hào mình là một người con của đồng quê bát ngát, cay đắng, khổ cực dạy ta khôn, tiếng ru bên nôi nuôi tâm hồn ta lớn.

Quê nhà trong trí nhớ của tôi thật đẹp !

LEAVE A REPLY