Ở giữa Quê hương mà lại nhớ Quê hương

0
173

Từ dạo đặt chân lên thành phố Sóc Trăng để nhận công tác, tôi mang theo bên mình hành trang là một trái tim nóng hổi của tuổi chập chững bước vào đời, ít có dịp được về thăm nhà, thăm quê. Quê tôi bây giờ đã thay đổi nhiều, từ những con đường, hàng cây và…không còn nhiều những cây cầu khỉ như năm nào nữa. Dù sự thay đổi ấy nhanh đến mức như những vòng xoay tít của cái chong chóng nhưng tôi vẫn cảm nhận được đâu đó một sự quen thuộc, có lẽ do hình ảnh quê nhà tuổi ấu thơ đã dồn nén hằng bao năm trước, nay bùng lên theo hoài cảm yêu thương.

Xa quê mang theo bao nỗi nhớ nhung da diết tràn ngập nơi trái tim. Tôi là một đứa con của vùng quê Thạnh Trị, rời khỏi mảnh đất quê nhà với hành trang cuộc đời chỉ là những mảnh ký ức vụn vặt về tuổi thơ bên dòng sông, bến nước, bên những câu chuyện cổ tích của ông Ngoại tôi kể và bên những cánh đồng quê hương, nơi chứa đựng tâm tư, tình cảm của người dân quê.

Cánh đồng là nơi lưu giữ những kỷ niệm tuổi thơ đẹp đẻ của lũ con nít quê nhà, ở đây chúng tôi đã thêu dệt được biết bao nhiêu những vui buồn của tuổi ấu thơ, và cũng đã khắc sâu vào lòng bao nỗi khổ cực của cha mẹ, của những người nông dân khi làm ra được hạt gạo.

Cánh đồng lúa như một dấu ấn hằn sâu trong ký ức tuổi thơ, mang theo bao hơi thở nồng đậm của sự sống mạnh mẽ nuôi dưỡng tâm hồn chúng tôi mãi về sau. Nơi ấy, chúng tôi đã gửi gắm lại bao tiếng cườii, bao nổi niềm hạnh phúc con trẻ. Đó là những khoảng khắc khi lũ trẻ chúng tôi, tiếng cười hòa vào trong tiếng gió, chạy trên những cánh đồng lúa đã gặt, cố sức thả nhưng con diều bay cao lên trời như thả những ước mơ bay xa về tương lai, hay những lúc tranh nhau ngồi trên những cánh đồng ấy dùng rơm của mùa lúa mà đốt lửa nướng những con cá lóc đồng. Hạnh phúc thật giản dị nhưng lại rất quý giá.

Đã có lúc tôi cảm thấy mình thật may mắn khi lớn lên như thế này, lớn lên bằng những kỷ niệm bên cánh đồng lúa, dân dã, bình yên chứ không phải bằng cuộc sống ồn ào, náo nhiệt nơi thành thị xa hoa, giàu có. Tuổi thơ gắn bó bên cây lúa khiến chúng tôi cũng hiểu rõ hơn ai hết những nỗi cơ cực mà người nông dân khi làm ra được hạt gạo phải trải qua.

Có ai đã từng chạm vào giọt mồ hôi của cha mỗi khi đi ruộng về, thấy được sự mệt nhọc, cẩn thận của mẹ khi nâng niu những nhánh mạ đầu tiên và những giọt nước mắt âm thầm của bao người nông dân khi có mưa bão thiên tai mới thấu hết được trong những hạt gạo rất quý giá ấy chứa đựng bao nhiêu tâm tư, tình cảm của người làm ra nó. Thời gian thắm thoát thoi đưa, mọi kỷ niệm lùi xa về dĩ vãng, chỉ có hồi ức về những ngày xưa đầy hồn nhiên bên cây lúa là vẫn còn mãi mãi…

Có những lúc, nỗi nhớ bướng bỉnh không chịu ở yên một chỗ, vẫn cứ mãi tìm ề tuổi thơi, nơi có tiếng gió nhẹ nhà thôi bay những cánh diều, nơi có những cánh cò trắng và là nơi có những cảm xúc đã in sâu vào trong trí nhớ. Lũ trẻ chúng tôi ngày nào con bé giờ dây đã lớn, có đứa vẫn ở lại bên cánh đồng quê hương, có đứa xa quê để học, để lo cho tương lai nhưng có lẽ đứa nào cũng vậy, tự sau trong tim vẫn luôn thèm khác có lại được những kỷ niệm đẹp đẻ bình yên khi xưa.

Quê hương tôi là vậy, nên tôi yêu lắm, tôi yêu những con người hàng ngày tôi gặp, yêu con đường trải dài mênh mông, yêu dòng sông, yêu từng cây dừa, bụi mía, yêu cả cây ổi sau hè, đìa cá của ba, cậu út, yêu tất cả những thứ thuộc về quê nhà của tôi.

Bây giờ, cho dù có ai đó cho tôi một núi tiền đi nữa thì cũng vẫn không thể lay chuyển được trái tim tôi, vì tôi biết hai chữ “quê hương” chiếm vị trí quan trọng đến dường nào.

LEAVE A REPLY