Nhớ rặng dừa nước sau nhà !

0
330

Cây dừa nước đã gắn bó tự lâu đời với người dân quê tôi, từ trong đời sống vật chất đến tinh thần, hầu như đều có bóng dáng của cây dừa nước. Thấy dừa nước như thấy hồn quê sông nước, hình ảnh của loài cây này như đã in sâu trong tìm thức trong nổi nhớ thương của người dân quê tôi .

Lá dừa nước giống hệt như lá dừa trên cạn, nhưng nó liền lạc và to bản hơn. Nhớ thời đó, lúc mới bỏ ghe lên bờ tạo dựng nhà của, ba má tôi đã đốn dừa nước, chẻ hom, chầm lá, lợp nhà để bắt đầu cuộc mưu sinh, nuôi 3 anh em tôi khôn lớn như ngày nay… Công đoạn đốn lá, róc lá nặng nhọc chủ yếu dành cho ba tôi và mấy cậu làm. Còn má tôi và mấy mợ đảm nhận khâu chằm lá đòi hỏi tính kiên trì, tỉ mĩ…

Đối với bọn trẻ chúng tôi, rặng dừa nước lại có cái sức hấp dẫn rất riêng. Không kể cái cùi dừa nước giòn sần sật, cho thêm chút đường rồi ngâm nước đá ăn rất “đã’’ thì có một loài đặc sản sống “cộng sinh’’ trong những bẹ dừa nước mới khiến tụi tôi quên bẵng những trận đòn roi của mẹ cha tìm bắt bằng được. Đó là loài cá bống dừa cỡ đầu ngón tay chuyên trú ẩn trong những bập dừa luôn ăm ắp nước nên người ta gọi thành danh là cá bống dừa.

Dừa nước còn cho tuổi thơ chúng tôi những trò chơi thú vị , từ những cái bập bè chúng tôi có thể gọt đẻo chúng thành những món đồ chơi theo ý thích của mình. Trái banh bằng bập bè không được tròn đều, nhẹ, dể đá như những trái banh lông, banh nhựa của các bạn ở thành thị. Nhưng nó cũng đã cho mấy anh em chúng tôi những tiếng cười giòn tan, những vùng ký ức của tuổi thơ thật hồn nhiên .

Nhớ những lần cả nhà chạy xuồng đi đốn lá dừa nước về để chuẩn bị lợp chuồng heo, chuồng gà, mấy anh em hăm hở lắm, lao xao, xung phong xuống xuồng, ngồi chễm trệ sẵn, tới nơi thì phóng ngay lên bờ và việc đầu tiên là hái lá dừa nước, quấn kèn thổi..Chơi chán rồi thì rủ nhau đi tìm những quầy dừa nước “vừa ăn” thế là triệt hạ ngay thôi…Cảm giác ngồi ăn dừa nước vừa mới đốn, ngọt tê đầu lưỡi, mát tận bao tử, ngồi nghe gió đồng miên man thổi vi vu mới tuyệt làm sao. Tội nghiệp, mấy đứa trẻ con nhà nghèo mà, quanh năm thiếu thốn đủ thứ, là sao so bì với bạn bè phố thị được.

Nói thì nói vậy, chứ dừa nước bây giờ đã được đặt chân lên phố thị rồi, nó đã trở thành một món tráng miệng “lạ” cho du khách nước ngoài, hay những người dân thành thị, mà trước giờ chỉ có thể biết qua màn ảnh nhỏ, dừa nước đã lên đời.

Cái Nghề đốn và tách cơm dừa nước được hình thành sau nghề chầm lá, nhưng nó cũng là nghề đem lại thu nhập phụ thêm cho nhiều gia đình trong khi nhàn rỗi. Thậm chí đối với nhiều gia đình không có ruộng đất, ít vốn. Nghề này đã là nghề mưu sinh chính của cả gia đình. Nghề chủ yếu lấy công làm lời, người ta gọi nôm na là của buông không vốn .

 Nhưng nghề nào cũng có sự khó khăn riêng của nó. Ngày xưa dừa nước mọc hoang rất nhiều, có ngày có thề đốn được đến mấy trăm quày mà lại gần nhà nữa. Nên nhà ai cũng có xuồng ghe, cũng có thể cột dây vòng theo con nước loi về nhà, còn bây giờ phải chạy võ máy đi tập hợp nhiều nơi mà có khi đi cả ngày cũng chỉ cao lắm hơn 100 quày dừa nước, có bửa ít được vài chục quày là lổ tiền xăng .

  Tạo hóa đã ban cho cây dừa nước một sức sống mãnh liệt, giống như ban một nguồn đặc sản thiên nhiên, nguồn nguyên liệu dồi dào cho người dân quê tôi tự bao đời nay. Dừa nước từng bị tàn phá trong bom đạn trong chiến tranh. Nhưng sau đó chỉ cần một chút bùn, chút hơi nước, và những trái dừa nước rơi rụng thì sẽ nãy mầm mọc thẳng lên những tàu lá xanh mướt, thẳng như tính cách người dân quê tôi .

Bao năm qua dù vật đổi sao dời, dù con sông quê có bên lỡ bên bồi, dù con nước có khi đầy khi cạn. Hàng dừa nước vẫn đứng bên sông ru mình trong cơn sóng vỗ, vẫn bao bộc và làm bạn với người dân quê nghèo, để gợi nhớ gợi thương cho biết bao người xa quê.

LEAVE A REPLY