Nhớ lắm…Trường Xưa ơi !

0
758

Tôi đã từng nghe ai đó nói rng ”Khoảnh khắc mới vào lớp 1 chính là khoảnh khắc đẹp và đầy bất ngờ nhất. Nhưng không, đối với tôi khi mới vào lớp 1, mình vẫn còn rất mơ hồ, chưa hiểu và cũng chưa thể bộc lộ, cảm nhận rõ được cảm xúc trong bản thân mình. Ngày đầu tiên đi học tại mái trường THPT Trần Văn Bảy mới chính là khoảng thời gian đầy những kỷ niệm mà tôi khó có thể quên được. Khoảng thời gian ấy, nó như thước đo của tình cảm vậy, luôn tồn tại và vĩnh hằng mãi mãi.

Từ mái trường THPT Trần Văn Bảy, huyện Thạnh Trị (Sóc Trăng), đã có biết bao thế hệ học sinh của Trường đã trường thành, đảm nhiệm nhiều chức vụ khác nhau trong xã hội, nhưng dù ở đâu, ở cương vị nào đi chăng nữa thì tất cả chúng ta vẫn luôn tự hào rằng mình vẫn mãi là học sinh của Trường. Tôi và các bạn của mình, niên khóa 2004-2006 ngày ấy, vẫn luôn biết trân trọng, biết ơn công lao dạy bảo của thầy cô. Có thể nói rằng sự trưởng thành của các thành viên của lớp tôi hôm nay chính là món quà vô giá mà chúng tôi tri ân các thầy cô trong quãng thời gian thầy và trò cùng gắn bó. Một nữa thế kỷ đã đi qua, trường đã bước đi không ngừng, những bước đi vững chắc và đạt được nhiều kết quả trong công tác và dạy học.

Biết bao nhiêu thế hệ nhà giáo, học sinh của trường đạt được những kì tích tuyệt vời, với những tấm bằng khen của Đảng, Chính phủ và Nhà nước trao tặng cho tập thể toàn trường. Đó chính là niềm vinh dự, tự hào của thế hệ học sinh chúng tôi. Cảm ơn những người Thầy đã âm thầm chắp cánh ước mơ cho chúng tôi bay cao, bay xa, vững bước khi vào đời, tự lập sự nghiệp và trong cuộc sống. Sẽ chẳng có một câu từ nào có thể diễn tả được công lao to lớn của thầy cô, chắc chắn là như thế. Tự hào biết bao, khi nghe tin báo chí, Đài Truyền hình đưa tin, học sinh của Trường nhặt được của rơi, tìm người trả lại, hay tin học sinh Trường giành được những giải thưởng danh giá trong những cuộc thi trí tuệ, sáng tạo trẻ…

Ngôi trường ấy luôn là một vẻ đẹp khiến tôi nhớ mãi. Với khuôn viên trường rộng rãi thoáng mát, cây cối đung đưa nhẹ nhàng, xào xạc lá rơi, những dãy nhà hiệu bộ, dãy lớp học…Giống như nguồn sống của một đời người, câu không có sự trao đổi chất thì không tồn tại được, con người thiếu vắng đi ngôi trường thì sẽ chẳng có quãng đường thời học sinh. Tất cả đều cần được tồn tại và phát triển. Đó là một quy luật tự nhiên, con người dần rồi cũng sẽ trưởng thành, ngôi trường cũng sẽ phát triển theo năm tháng.

50 năm là một quá trình phát triển không dài trong lịch sử, nhưng nó lại là thời gian dài của một đời người. Cả quãng đường mà thầy cô đã cống hiến sự nghiệp giảng dạy của mình, truyền đạt những nguồn tri thức cho biết bao thế hệ học sinh mà có lẽ trong cuộc sống này không ai giảng dạy như vậy với mình cả. Các thầy cô trong trường đều là những con người có kinh nghiệm, dồi dào vốn sống đặc biệt là có tấm lòng nhiệt tình, nhiệt huyết, tình yêu đối với nghề dạy học cao quý.

Thế hệ bạn bè của chúng tôi, hiện tại có nhiều bạn vẫn tiếp tục sự nghiệp trồng người, vẫn âm thầm ngày đêm làm những người lái đò thầm lặng, mang những kiến thức của mình để truyền lửa, thắp lên cho các thế hệ tiếp theo những nguồn hy vọng mới, để các em học sinh có thể trở thành những công dân có ích cho xã hội như ngày xưa, các Thầy, Cô ở trường đã từng dạy dỗ chúng tôi. Nhiều bạn đang công tác ở những cơ quan, đơn vị, hay làm kinh doanh, mỗi người có một cuộc sống, công việc riêng, nhưng vẫn luôn là công dân có ích trong xã hội.

Và các bạn học sinh còn đang học tập dưới mái trường THTP Trần Văn Bảy ơi, đôi lúc khi tấp nập bồn bề với cuộc sống, đôi lúc khi đi qua ta lại lãng quên những năm tháng ” mộng mơ “, những ngày xưa chất chứa biết bao hoài bão riêng mình …Vậy thì bạn nhé ! Khi các bạn tốt nghiệp ra trường, xin các bạn vẫn hãy nhớ về ngày xưa ấy, nhớ về những năm tháng “học trò” ấy để thấy đâu đó những kỷ niệm thân thương trường lớp, những đứa bạn đáng yêu, tinh nghịch ngày nào và những Người Thầy vẫn ngày đêm âm thầm lái đò đưa người học qua sông.

Và nếu có thể, hãy cho tôi được một lần nữa là cậu học trò nhỏ bé của Trường THPT Trần Văn Bảy thân yêu.

Về thăm lại, thoáng ngỡ ngàng,

Quang cảnh mới, trường trang hoàng khác xưa !

 Lưu Hồng Tài, Cựu học sinh Trường THPT Trần Văn Bảy, Niên khóa 2004-2006 !

 

 

LEAVE A REPLY