Mùi của Quê hương

0
39

Quê hương nếu ai không nhớ !

Sẽ không lớn nổi thành người !

Không biết tự khi nào những mùi vị quê hương đã đi vào sâu lắng hồn tôi, bình yên và dịu ngọt đến nao lòng. Có lẽ bạn sẽ hỏi tôi đó là mùi gì? Và có lẽ bất cứ câu trả lời nào cũng có sự khập khiễng ít nhiều trong đó. Bởi mỗi người sẽ nhớ về quê hương của họ bằng những hình ảnh, hương vị khác nhau, riêng biệt và đặc trưng mỗi vùng đất nước.

Và với riêng tôi cũng vậy.

Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng sông nước Sóc Trăng. Những nhánh sông quê bình yên mang phù sa ngọt mát đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi từ ngày thơ bé. Phù sa cũng vun bồi cho ruộng lúa tốt tươi, xanh ngát.

Mỗi lần về quê tôi thích cái cảm giác đi chân trần chạy trên những bờ đê lộng gió tôi lại cảm giác mùi lúa xanh non tràn ngập hồn mình. Đến khi lúa ngậm sữa, từng hạt, từng hạt căng tròn màu trắng đục chúng lại có một hương thơm dịu nhẹ, lan tỏa. Rồi lúa chín, ruộng đồng vào mùa gặt, sắc vàng ươm như từng đợt sóng nhấp nhô. Tôi hít thật căng hương lúa mùa vàng, tay mân mê từng cụm bông trĩu hạt. Hạnh phúc cũng đong đầy trong mắt mẹ, mắt ba vì một vụ mùa bội thu.

Cánh đồng sau khi gặt xong là nơi bọn trẻ chúng tôi bày đủ trò chơi. Đi trên bờ đê dưới cái nắng vàng giòn, mùi bùn ngai ngái ngập tràn trong gió. Cái mùi bùn đất, mùi của đất phèn chua, có vẻ rất xa lạ với những ai sinh ra ở phố nhưng lại gắn bó nhiều kỷ niệm với những đứa trẻ lớn lên từ làng quê như tôi.

Bùn đất đã dung dưỡng cho những cánh đồng hoa súng rực sắc hồng ngả tím. Bùn ủ ấm những cánh đồng, hòa quyện với phù sa cho mùa vàng no ấm. Bùn trở thành đồ chơi cho lũ trẻ suốt ngày ở ngoài đồng khi thì nặn thành trái banh ngồi dưới bóng mát rặng trâm bầu chơi banh đũa, lúc lại nặn cái lò, cái xoong, cái chén chơi trò nấu bếp. Những khi bắt được mấy con cá lóc, chúng tôi tụm lại một chỗ khô ráo lấy ít bùn bọc con cá lóc. Sẵn mớ rơm rạ khô, chúng tôi có món cá nướng thơm ngon, ngọt mềm. Một ít da cá bị cháy xém nhưng lại cho ra hương vị thật đặc biệt, khó tả.

Kết thúc một ngày trên đồng, chúng tôi cùng nhau trở về nhà khi hoàng hôn đã ngả bóng về tây. Buổi chiều nơi đồng nội bình yên, mùi khói bếp nhà ai bấc giác len vào cánh mũi. Hình như những sợi khói lam chiều luôn khắc khoải trong tôi với nhiều kỷ niệm. Ngọn khói ủ ấm miền quá vãng ngọt ngào nơi cố hương. Những tàu lá dừa được mẹ cẩn thận xếp ngay ngắn rồi bó lại thành từng bó để nhóm lửa nấu cơm chiều. Lá dừa làm cho khói bếp có mùi đặc trưng, không lẫn vào đâu được.

Trong gian bếp nhỏ, mẹ loay hoay vo gạo bắc nồi cơm, một bên là nồi cá rô kho tộ. Nồi cá kho với nước màu thắng từ dừa tạo nên màu sắc vàng sậm, óng ả, quyện vào từng thớ thịt cá đồng cho ra một món kho đậm đà, bắt mắt. Dưới làn khói bếp chưa tan, cả nhà ngồi cùng nhau bên mâm cơm chiều đầm ấm. Nồi cơm thơm mùi gạo mới dẻo mềm, nồi cá kho đậm vị, tô canh chua bông súng thơm lừng, tất cả hòa quyện nên vị thân tình, thương mến cho bữa cơm gia đình.

Ôi những rạ rơm, bùn đất quê hương giản đơn mà một đời tôi luôn nhớ.

Chuyến xe trở lại thành phố Sóc Trăng của tôi nồng nàn mớ sản vật thiên nhiên được ba mẹ gởi cho con cho cháu, chẳng có gì nhiều, chỉ có mớ cá mắm, cá khô, vài trái bầu, trái bí.

Xe chạy qua những quãng đồng bát ngát, hành trang của tôi nặng thêm kỷ niệm ngọt ngào miền quê yêu dấu, nơi có mùi áo cũ lấm tấm mồ hôi cha mẹ, mùi của quê hương sông nước sâu nặng nghĩa tình.

 

LEAVE A REPLY