Chòi lá và lối về tuổi thơ

2
644

Không biết là các bạn tôi có nhớ những kỷ niệm của ngày thơ trẻ với những trò chơi thôn dã của lũ con nít nhà quê, da khét nắng, mặt đen ngòm hay không, những trò chơi ấy, không biết đã lâu rồi, trong miền sâu thẳm của ký ức, các bạn có còn nhớ đến hay không, cái nhà chòi, đống rơm ngoài ruộng, trò câu cá, tắm sông..và còn nhiều lắm những trò chơi ngày ấy, chắc là đang ở đâu đó trong tiềm thức của các bạn..
Đã hơn 25 năm trôi qua, tôi vẫn nhớ như in căn chòi lá nằm lụp xụp dưới tán cây ổi chín đỏ ngọt lịm mé hông nhà mà ông Ngoại tôi đã trồng để dành riêng cho mấy đứa cháu. Trong căn chòi nhỏ ấy, lũ trẻ chúng tôi đã được trải nghiệm những trò chơi thú vị, nghe những câu chuyện kể mà nay vẫn thấy như tất cả mới chỉ diễn ra ngày hôm qua. Trò chơi nhà chòi mộc mạc, giản đơn nhưng đã nuôi lớn tâm hồn bé dại chúng tôi nơi quê nghèo ngày ấy. Cây ổi ấy hiện giờ chỉ còn trong ký ức của tôi, nó đã chết sau mấy mùa nước ngập, thật nhớ làm sao. 😛  😛


Tuổi thơ đáng yêu biết bao! Ngày xưa, chúng tôi làm gì có ti vi để xem hay điện thoại thông minh, máy tính mà khám phá tìm hiểu thế giới muôn màu, muôn vẻ. Song bao nhiêu trò chơi dân gian vô cùng giản dị ấy không bao giờ phai màu trong ký ức.
Thời gian trôi đi không chờ đợi một ai, thắm thoát mà mấy mươi năm. Trước đây cũng trên mảnh đất này, tôi có một tuổi thơ thú vị cũng với căn nhà chòi lá thân thương này. Tuổi thơ với những cái nhà chòi… ngoài vườn, cả lũ trẻ con cùng xóm chơi bắn đạn cu li, xúm nhau lấy dép chơi tạt lon sữa bò, chơi u hấp, bán đồ hàng, câu cá, tắm sông, hay tụm năm tụm ba lại chơi trò dạy học,… Mệt rồi thì cả đám rủ vô những cái nhà chòi làm bằng vật liệu cây bình bát, cành tre, lá chuối, lá dừa,… nằm chơi nói đủ thứ chuyện của trẻ con, thật vui biết chừng nào. 😛  😛


Ngày ấy, mỗi độ hè về, trời nóng nực, bọn trẻ chúng tôi tụm năm tụm ba dưới một tán cây to nào đó, rồi cùng nhau dựng một cái lều nhỏ. Chúng tôi gọi đó là “nhà” để tránh nắng và cũng để vui chơi. Đứa thì chặt cây, đứa thì đốn lá để dựng lều rồi trang trí sao cho thật đẹp, thật bắt mắt. Sau khi đã hoàn thành xong “căn nhà”, chúng tôi đi tìm vật dụng để “định cư” trong căn chòi lá ấy. Thế là bọn trẻ chúng tôi tranh thủ chạy về nhà để lấy các thứ: nồi, niêu, xoong, chảo… để chuẩn bị chơi… nhà chòi.
Chơi nhà chòi có cái thú vui riêng của nó, có khi mấy đứa phân công mỗi vai, có cha, mẹ, anh, chị, em trong gia đình rồi tiến hành các công việc giống hệt như những gì mà chúng tôi đã từng chứng kiến trong ngôi nhà “thật” của chính mình. Thú vị nhất là “bữa cơm gia đình” trong căn nhà chòi ấy, được chúng tôi bày biện, chỉ dùng đất, cát, lá cây để làm giả thức ăn mà chúng tôi vẫn thường dùng hằng ngày, vậy mà đứa nào đứa nấy giả đò ăn, rồi cũng “giả đò” khen ngon rồi gật đầu lia lịa. 😯  😯

Có những hôm cơn mưa bất chợt kéo đến, nhất là nhũng cơn mưa đầu mùa, những cơn mưa rất to, mưa xối xả xuống mái lá, nước ở máng xối hiên nhà cứ tuôn ào ào từng đợt từng đợt, nằm trong nhà mà nghe những cơn gió ào ào thổi mạnh như muốn hất văng, muốn cuốn trôi tất cả mọi thứ. Trong lòng thì cứ thầm van vái tứ phương, mong sao cơn mưa qua đi, cái nhà chòi của mấy anh em vẫn còn trụ vững. Sau cơn mưa thì cứ y như rằng cả bọn chạy ra xem lại căn nhà chòi, rồi cả đám nhìn nhau, mặt đứa nào đứa nấy méo xẹo đi..chỉ vì…căn nhà chòi mới bỏ công xây dựng lúc ban chiều đã sập, sức của căn nhà chòi không thể trụ vững trước thiên nhiên, cũng như tụi nhỏ chúng tôi, chưa quen với sóng gió của cuộc đời vậy, thế là mấy đứa lại xúm nhau làm lại cái nhà chòi mới “kiên cố” hơn…!
Trong căn nhà chòi nhỏ bé ấy, chúng tôi đã nếm trải biết bao điều thú vị thưở ấu thơ. Khi ở trong chòi, chúng tôi nô đùa, cảm thấy thoải mái và tận hưởng được không khí ấm cúng khi cả đám trẻ con ở chung “một mái nhà”. 😀 😀

Có hôm, mải chơi nhà chòi mệt lả, tôi đã ngủ thiếp đi trong chòi lá lúc nào chẳng biết. Thức dậy thì trời cũng vừa tối sập tối, mẹ tôi chạy khắp xóm mà không thấy con, mãi tìm…cho đến khi thấy tôi lồm cồm ngồi dậy trong cái chòi lá bước ra, mẹ vội nắm tay tôi dắt về và cho “phi cho mấy roi vào đít”. Đau thì đau như Mẹ đánh…ấy vậy mà sáng hôm sau theo tiếng gọi của bạn bè, tôi lại tiếp tục đến với chòi lá để tiếp tục được… chơi nhà chòi. 😆  😆


Thời gian cứ mãi trôi, tôi hoà mình vào cuộc sống mới. Ở nơi phố xá ồn ào náo nhiệt của khói xe, của những nhà cao tầng, hàng quán nghi ngút khói với tiếng cụng ly inh ỏi, thật khó mà tìm ra cái nhà chòi năm nào dưới tán cây xanh để lũ trẻ con nô đùa vui thỏa thích như nơi quê nhà.
Tuổi thơ của ai rồi cũng đi qua nhưng ký ức đẹp thì không thể phai nhòa, đó là một kho kỷ niệm yêu thương. Tôi cũng thế, cái góc sân và khoảng trời tuổi thơ tôi với cái nhà chòi nơi góc vườn xưa cũng là cái dấu yêu của một thời tuổi thơ dữ dội… 😛 😛

Con trai yêu của tía ơi, bây giờ chắc là con không biết, cái ngày xa xưa của tía con oanh liệt như thế nào đâu, rồi đây, tía sẽ kể cho con nghe, khi con lớn hơn tí nữa…rồi tía sẽ làm cho con những cái nhà chòi, để tuổi thơ con không bị thiệt thòi như bè bạn, tối ngày chỉ quanh quẩn với ti vi, với điện thoại thông minh và các trò chơi trên máy tính nên ít khi biết đến các trò chơi dân gian vô cùng hấp dẫn và đáng yêu như cái thời của tía con đã có.  😛  😛


Một thời tuổi thơ với những căn nhà chòi đơn sơ đẹp đẽ !!
Nơi chất chứa biết bao hình ảnh thân thương…!!
Nơi chứa đựng nhũng kỷ niệm của tuổi thơ yêu dấu…!!
Nhớ mãi…cái chòi lá năm nào…!!

2 COMMENTS

  1. Những tháng năm thiếu thốn, những trò chơi bình thường mà khơi dậy biết bao sáng tạo và giàu tình người, trẻ con dạy cho nhau tính quan sát và đoàn kết.
    Lỡ hôm nào làm cho đám bạn nghỉ chơi là ôi thôi phải đi năn nỉ gãy lưỡi… Kkk

LEAVE A REPLY