Cây chùm ruột sau nhà !

0
186

Một chiều cuối tuần tôi về thăm quê nhà. Chạy qua con lộ xi măng dài nhằng, mưa xuống vài đám, rong rêu bám đầy con lộ, không dám chạy nhanh, tứ thả từ từ, con đường heo hút, chời nhá nhem tối, nên cố mà mở to mắt để nhìn đường chạy, nhà ba mẹ nằm im ắng, thấp thoáng sau mấy hàng chuối, bạch đàn.

Quê tôi với ngút ngàn những đồng nối đồng, lúa tiếp lúa. Bên hông và sau chái bếp nhà ba tôi hay trồng rất nhiều cây ăn trái mà cây nào là chuối, mít, ổi, lê ki ma, vú sữa, dừa…những thứ ấy, luôn gợi trong tôi biết bao là sự nhớ nhung da diết bên lòng.

Nhớ sao không khi quê hương cũng như mẹ, “mỗi người chỉ một mà thôi” và quê hương gắn với biết bao tháng ngày trong trẻo, hồn nhiên. Cây mít trĩu oằn ngày nào chỉ vượt đầu đám nhóc mười ba một tí mà lủ khủ trái đập vào đầu côm cốp giờ cao ngút mắt. Lúc nào cũng vậy, tôi thích nhất được ngắm nhìn loài cây này lúc nó trổ hoa nhất. Đẹp và quyến rũ đến đê mê. Ấy vậy mà tôi lại không chịu nỗi mùi hăng hắc khó chịu của trái ô môi trong khi đứa trẻ nào miệng cũng tèm lem dính khi ăn ô môi đen cả hai hàm răng.

Riêng tôi, xao lòng nhất là khi được nhìn lại cây chùm ruột trong vườn ba trồng. Hôm nay về lại, nhìn nó như khẳng khiu hơn, lẻ loi hơn, già hơn. Trái vẫn chi chít nhưng thôi căng mọng, no tròn vì đã đứng đây khá lâu dể nhìn lũ trẻ chúng tôi ngày một lớn, ngày một xa rời nó lên miệt thị thành. Ba tôi nói giờ nó “lão” rồi càng làm tim tôi ray nhói.

Cây chùm ruột nhà tôi, nơi chứa đựng nhiều hình ảnh ngày thơ dại của mấy anh em, tranh nhau hái chùm ruột ăn mà thiếu điều muốn đánh lộn, tội nghiệp cái thời ăn chưa no, lo chưa tới, thiếu thốn trăm bề của lũ con nít nhà quê thời đó. Ba tôi thấy mấy anh em leo hái chùm ruột nguy hiểm quá, nên ba chặt trúc, làm cho mấy anh em cái lồng để hái cho lẹ, Ba thật tâm lý và tuyệt vời. Và cũng cái lồng hái trùm ruột ấy, mấy anh em tôi cũng đã có dịp để quậy phá tưng bừng.

Ngày đó, nhớ nhà ông chú Năm hàng xóm cũng có một cây chum ruột rất lớn, trái rất to. Nhưng ông chú Năm thà là để chùm ruột chín, rụng đầy dưới đất chứ không cho tụi nhỏ đến gần để hái trái. Đứa nào bị bắt được coi như tiêu đời. ông chú ấy dữ lắm, sợi dây thừng quấn quanh thân cây là một sự cảnh báo đến ghê người – nếu không muốn trói vào ổ kiến lửa thì cứ hái trộm! vì thế tôi và mấy đứa em mỗi lần đứng bên ranh bên này mà khều chùm ruột cũng đều phập phồng, sợ bị phát hiện. Vậy mà vẫn thích thú như kẻ trộm tài ba vừa rinh được thứ gì cực kỳ quý báu.

Chùm ruột đem về chúng tôi bỏ vào cái tô, có khi quên cả rửa sạch chúng. Trái xanh, trái vàng, trái non, trái già gì chúng tôi đều quất láng. Giã nát nhừ chúng ra. Tiếng chày côm cốp vào tô mà tôi và nó tưởng tượng mình đang ở trong bài hát có đuốc lồ ô gì đó vừa nghe trên radio. Rồi chúng tôi đem chùm ruột giã trộn chung với tí nước mắm sống, bột ngọt và nhiều nhiều đường, thêm tí ớt hiểm xanh mới đê mê. Sở dĩ phải dùng ớt xanh vì khi đó nó sẽ lẫn vào với màu của chùm ruột. Ăn trúng một phát là cứ lùng bùng lỗ tai chứ chẳng chơi.

Và món ăn này đã trở thành món ăn chơi dân dã rẻ tiền mà khoái khẩu cho đám trẻ quê như tụi tôi. Nước mắm và đường sẽ hòa bớt cái chua, chát trong từng trái chùm ruột xanh non. Chúng thơm sực, đậm đà mà chỉ cần nghe mùi bạn đã cảm nhận được cái chua chực trào trong miệng. Múc một muỗng nhỏ đưa vào miệng nó ngon tê, chạy rần rần trong đầu lưỡi. Mấy anh em tranh nhau múc từng muỗng chùm ruột dằm, nát nhừ sệt nước rồi còn húp sồn sột nữa chứ! Cảm giác lưỡi bạn chạm phải sự chua chát, mặn mòi, có khi cay thấu lòng rồi lại lịm ngọt làm tôi liên tưởng đến vị đời và nhớ da diết.

Cây chùm ruột ngày nào giờ vẫn còn nằm im đó. Vẫn lặng lẽ cho ra những trái đời chua chát nhất.

LEAVE A REPLY