Câu chuyện của tôi !

0
236

Đây là câu chuyện của cá nhân tôi, trong màu áo xanh của tuổi trẻ !

Tôi đã không thể nhớ nổi mình đã có biết bao chuyến đi, bao chương trình và các hoạt động gây quỹ cho những hoàn cảnh khó khăn, kém may mắn trong tỉnh Sóc Trăng. Chỉ biết rằng, giờ đây, khi tôi chia sẻ một hoàn cảnh khó khăn nào đó trên mạng xã hội đều nhận được rất nhiều sự ủng hộ cả về vật chất lẫn tinh thần bằng nhiều hành động thiết thực, nhằm xoa dịu nỗi đau cho các nạn nhân bị nhiễm chất độc da cam, người khuyết tật, người già neo đơn đang từng ngày vật vả với nỗi đau tột cùng về thể xác và tinh thần, cuộc sống chồng chất biết bao khó khăn, rất cần xã hội và mọi người rộng lòng trợ giúp.

Của ít lòng nhiều. Trong món quà nhỏ bé và số tiền ít ỏi mà tôi vận động được, tôi muốn chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh bằng cả tấm lòng, xin nguyện làm cầu nối cho những mạnh thường quân, những người hảo tâm và của các doanh nghiệp đến với các hoàn cảnh khó khăn trong tỉnh Sóc Trăng. Tình cảm đó đã góp phần giúp họ – những người bất hạnh – giữ được niềm tin với cộng đồng và vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.

Từ đầu năm 2018 đến nay, tôi đã cùng các bạn tình nguyện viên của mình vận động được trên 300.000.000 đồng (chủ yếu là quà và nhu yếu phẩm) để hỗ trợ cho trên 400 hoàn cảnh bị phơi nhiễm chất độc da cam, người khuyết tật, người già neo đơn, tặng học bổng, vận động tập trên 15.000 quyển cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn vượt khó học tốt.

Bằng nghĩa cử cao đẹp, mong sao trong xã hội này, mọi người hãy cùng nhau hành động, làm ngay những việc gì đó để chung sức chung lòng mang đến cho nạn nhân chất độc da cam dioxin, người khuyết tật, người già neo đơn, để họ có được một cuộc sống với tình thương yêu của người với người, một cuộc sống đủ no, đủ lành từ sự hỗ trợ từ cộng đồng. Cứ nhìn thấy được một nụ cười của mỗi hoàn cảnh mà mình đã từng giúp đỡ, bổng nhiên tôi thấy lòng mình ấm lại.

Cảm xúc của ngày mặc áo xanh màu của tuổi trẻ tham gia các hoạt động thiện nguyện là những ngày tháng cho tôi bao nhiêu là kinh nghiệm cuộc sống, bao nhiêu câu chuyện về những “phận” người tôi đã gặp, xúc động về tình người với người, những điều ấy đã dạy cho tôi, sống sao có đạo đức, hợp tình người. Sẽ không bao giờ hối hận vì những ngày tháng quên những chuyện không vui để tập trung làm các chương trình tình nguyện ý nghĩa, làm đẹp cho đời.

Nếu ai đó có hỏi tôi một trăm, một nghìn lần cũng không bao giời hối hận. Tuổi trẻ của tôi xin còn mãi với những bước chân, những hành trình và với cả màu áo xanh ấy.

Có những hoàn cảnh mà bạn đến, tiếp xúc trực tiếp…tôi tin chắc rằng….

Bạn sẽ không thể nào ……..

cầm được nước mắt……………..vì

họ…….rất đáng thương….

một mình, không người thân…..hay là….

Tuổi đã cao, nhưng vẫn phải vất vả vì cuộc mưu sinh….để nuôi con, nuôi cháu tật nguyền, côi cút …Nhiều lắm những phận người, những câu chuyện dài !

 

LEAVE A REPLY